Tone gốc: Dm
1. Dm Cớ sao thẫn thờ tâm Dm tư đọa đày chôn C giấu
Cứ cô Dm liêu một mình hoài luôn day dứt
Mình Dm về một phương ngóng C trông thuở ban xơ
Đã đôi lần hẹn Am ước đôi Dm điều.
2. Ngày ấy duyên Dm tình vẫn mượt mà người còn cạnh Dm ta
Chẳng chia xa như cơn gió hoan Gm ca
Bởi tình đôi ta nào đâu vội Dm vã
Rớt bên song một chút nắng Dm thôi
Vương tơ giăng vây kín Am lòng tình mong Dm manh
Thả rơi Dm tâm hồn đầy hố sâu
Để cho C ta hững hờ
Hỏi thăm Gm con nhệnh kia nhả tơ
Biết bao F giờ thành Am đôi
Bởi do Dm duyên trời đã lấy đi
Nên ta Gm phải một C mình
Chẳng thể C phai đi bao nhiêu yêu Am dấu
Bấy lâu hằn Dm sâu.
60

