EmThập tứ từ bé không có gia đình
EmKhông ai dạy dỗ nên đời sóng xô
EmVẻ đẹp mặn mà / lại được trời ban
EmGiang hồ vốn dĩ cần cái đầu lạnh
EmThập tứ lớn lên / thiếu tình thương
EmCứ ngỡ mình đã / tìm được hạnh phúc
EmNgười tình bán đứng quay lưng bội bạc
EmNgày xưa vì lỡ đem lòng say mê
EmChị khóc vì đau / chị khóc vì sốc / chị khóc vì không còn ai
EmHy sinh đánh đổi / tất cả để rồi / nhận từ nhân tình bạt tai
EmĐời khiến chị ác / đời
EmThập tứ quyết trả / cho được /
EmBiết thế khi xưa đừng chung đường
EmÁnh mắt đôi môi càng bẽ bàng
EmTrót yêu trót thương / trót dại khờ
EmYêu say yêu đắm yêu vội vàng
EmAi đã / khiến con tim này hóa đá
EmCố nhân tình / sớm muộn phải trả giá
EmKhông ai có thể nào mà ngăn cản
EmTrọng hiếu trọng nghĩa và trọng tình
EmNiềm tin đánh mất / anh em xã đoàn /
EmÂm thầm giải quyết / có chơi có chịu
EmQuá đủ để hiểu trong cái cuộc chơi
EmMột khi đã chơi là chơi cho tới
EmĐâu ai thương xót cho cố nhân
EmYêu đương nay hóa / hận thù sỏi đá
EmThôi thôi quên hết quên hết đi
EmKhông ai hiểu thấu cuộc đời này đâu