Tone gốc: G
Lê Hữu Nhân
_
Nụ cười Cadd9 trên môi là ánh dương xua đi màn đêm D u sầu
Tưởng chừng Cadd9 như chẳng thể cùng với nhau
Tưởng chừng như Em7 ta đã đánh mất nơi thế gian đầy D ưu tư
Dòng nhật ký Cadd9 ta đã cùng lưu lại, đến D hôm nay
Ngày và đêm Bm7 dường như chẳng quan trọng, Em vì em đấy
Hai người Cadd9 xa lạ tìm được nhau
Nhưng sao Am7 , lại quay về nơi bắt D đầu
_
Ta mang hồi G ức hôm qua về đến hôm nay
Ta lưu lại những Em7 yêu thương còn ngây dại
Ngược dòng Cadd9 thời gian, ngày duyên trời ban
Thế giới D có hai người không cô đơn Cm6
Ta mang hồi ức G hôm qua vào trái tim ta
Ta đâu nào muốn Em7 đôi ta thành xa lạ
Đừng để mắt nâu Cadd9 buồn vương mi
Dù phải Dsus4 nhớ hay là ta D phải quên đi
_
Quá Cadd9 khứ và hiện tại D hôm nay
Chẳng phải Bm lý do ta Em ngừng thương và ngừng Cadd9 nhớ
Vì D chính do ta mà G thôi
Là khi C anh quên đi tất D cả
Và mọi Bm7 thứ xung quanh E dường như đang vỡ Am tan
Nhưng vẫn không thể quên hình C bóng anh từng D thương
_
Ta mang hồi G ức hôm qua về đến hôm nay
Ta lưu lại những Em7 yêu thương còn ngây dại
Ngược dòng Cadd9 thời gian, ngày duyên trời ban
Thế giới Dsus4 có hai người không cô D đơn
Ta mang hồi ức G hôm qua vào trái tim ta
Ta đâu nào muốn Em7 đôi ta thành xa lạ
Đừng để mắt nâu Cadd9 buồn vương mi
Dù phải nhớ Dsus4 hay là ta D phải quên đi
_
Đừng lạc mất D nhau khi còn G thương…
60

