Tone gốc: F
Nhiều Ca Sĩ
Em mang bình yên lấp F lánh đôi môi cười
Phút Am giây bên cạnh nhau mới Em như hôm nào
Rồi bỗng F chốc tan đi như mưa hoàng hôn G xa xôi
_
Cho Am dù yêu người hơn tất Em cả hơn cuộc đời
Cho F dù bàn tay níu lấy lại càng G xa hơn
_
Mùa thu C rơi vào em, vào trong giấc mơ hôm Em qua.
Mùa thu Am ôm mình em, chạy xa vòng tay vội Fm vã.
Lời em Dm7 nói ngày xưa đâu đây,
Vẫn âm Em thầm chìm vào trong Am mây.
Đến bao Dm7 giờ dặn lòng anh không mong G nhớ.
_
Và xuân C thương hạ nhớ để thu buồn đông úa Em tàn
Nhìn về Am Đông Tây Nam Bắc giấc mơ bình Gm7 yên mãi mãi C7
Nhớ thương đúng F người gọi là nhớ G thương dẫu cuối Em cùng chỉ là sát Am thương
Ngày ta Dm sẽ gần nhau thương nhớ kia nhiều G thêm chỉ cần em C thôi
_
Chợt nhìn F đôi bàn tay em G run nắm lấy bờ C vai rất C7 lâu.
Cuối Bm7b5 thu với E7 anh là ngày khiến Am7 hai hàng mi rối Gm7 bời C7
Vì ngày F ấy gặp nhau không G ai dám nói một Em câu chào Am nhau.
_
Hoàng hôn C mơ màng trôi nụ hôn người quên mất Em rồi
Bàn tay Am buông bàn tay dù thương còn thương biết Gm7 mấy C7
Nắng vai cuối F chiều vội vàng lướt G qua có hai Em người phải rời cách Am xa
Hẹn nhau Dm trong ngày vui ta sẽ quay G về đây
_
Mùa thu C rơi vào em, vào trong chiếc hôn ngây Em thơ.
Mùa thu Am không cần anh vì em giờ đây còn Gm7 mãi hững Fm hờ.
Ngày mai Dm7 kia nếu có phút E7 giây vô tình thấy Am7 nhau sẽ nói D7 câu gì.
Hay Dm7 ta chỉ nhìn, lặng G lẽ đi C
60

