Tone gốc: Am
Đức Tuấn
_
Nhiều năm Am tháng đi qua
Bao buồn Em vui trôi xa như tình F yêu đầu.
Miền thơ G ấu hóa mây F bay trôi về C đâu.
Niềm tin F cũ chẳng đủ với G con
Kỷ niệm Em xưa nay mất Am còn
Nhiều khi Dm cố quên độ Em lượng
Lòng Dm7 thôi không mang vết E7 thương.
_
Cùng đi Am với nhân gian
Thấy cuộc Em sống thênh thang như một F nơi tạm
Và tình G yêu như những ngôi F sao không chạm C tới.
Tìm trong F gió một lần dấu G yêu,
Hoài niệm Em đã quên rất Am nhiều.
Chuyện Dm xưa có khi bùi Em ngùi rồi lại Dm7 tan đi thế Am thôi.
_
Nhưng khi C mẹ khóc, người đàn ông bỗng thấy mình G bé lại
Nhiều giấc Am mơ thanh cao cũng Em sống lại.
Thấy niềm kiêu F hãnh làm người lại G bừng lên giữa đêm dài C u tối. C7
Khi thấy Am mẹ khóc, giọt nước C mắt con rơi vào G áo mẹ
Lòng nhớ Am ban mai nao mẹ Em vẫn trẻ,
Tay cầm tay F con bước vào đời, là hạnh G phúc cho con E7 nương nhờ.
Vào giây F phút ấy con quên G tất cả,
và nhiều niềm Em riêng thôi cũng lùi Am xa.
Dù tháng Dm7 năm qua gắng sống xứng G đáng với tình yêu của Am mẹ.
60

