Tone gốc: A
Hiền Hồ
Erik
Trấn Thành
và quen nhau cũng đã được E mấy năm
Mà chẳng có chi hơn F#m lời hỏi thăm
Rằng D giờ này đã ăn sáng chưa?
_
Và không một ai nói F#m nên câu
Rằng D người ơi tôi đang nhớ anh
_
Chỉ mong hai ta thành đôi E
_
Anh nhà ở A đâu thế?
Cứ tới lui trong tim tôi chẳng C#m7 nhớ đường về ah
Khiến Dm trái tim tôi lâu E7 nay tương tư về A anh đấy
Chỉ muốn anh có thể nghe được C#m7 hết tâm tư này
Nhưng lại F#m sợ anh từ chối
Muốn nói rồi lại thôi.. Dm
Nên E7 anh và tôi vẫn A thế.
_
_
_
_
Người ấy vì A#m thương tôi chờ đợi tôi cũng Fm lâu rồi
Mà tình yêu cứ D#m xa vời G# nên cô ấy C# ngưng đợi
Ngày ấy gần A#m bên tôi 1 giây thôi cũng Fm không rời
Mà tình yêu cứ D#m xa vời G# nên mới cách A#m xa thôi.
_
Người hãy dần A#m thay tôi gọi cô ấy thức Fm giấc và
Chờ cô ấy trước D#m ngôi nhà G# đưa cô ấy C# la cà
Người hãy dần A#m thay tôi hãy tha thứ Fm cho anh
Đã yêu em khi D#m chẳng có G# chi trong A#m cuộc sống...
_
Em Em vắng anh ở trên G đời, còn gì Bm vui sao ? G
Biển C lớn như thế cũng phải cần Bm sóng E7 dạt dào
Gương Am nát tan rồi làm sao gương vỡ D lại lành...
_
Ừ thì đã G có, nhưng có như không mà Em thôi
Nhưng D có như không vậy C thôi anh chăm G lo người ta Am mất rồi D
Thật lòng nhiều G lúc, em nhớ đến anh của ngày Em xưa
Anh D biết anh mất gì C chưa?, anh G của ngày xưa đâu Am mất D7 G
_
Từng đã Bm có, nhưng có như không mà Em thôi
Cảm ơn C anh đã đến và A7 đón thanh xuân cùng D7 em!!! E7
_
Một ngày nào A đó, anh sẽ giống như là F#m em
Sẽ E đớn đau cho mà D xem khi anh A yêu một ai Bm hết E7 ... A lòng mình
Buồn còn dài A lắm, không phải chia tay là F#m xong
Ta E bước giữa chốn người D đông nhưng cô A đơn là nơi Bm kết thúc.
_
Em chưa bao giờ nghĩ là nhanh đến D vậy
Có những nỗi buồn... từ ở Bm đâu chẳng một ai C#m muốn nhưng tại F#m sao
_
Một người nơi nao tự nhiên cướp C#m lấy em đi bằng cách nào
Duyên Bm nợ mình trả hết C#m cho nhau thật vậy F#m ..sao
Giọt nước Bm mắt anh rơi C#m hỏi em ơi F#m tại sao.
_
Vì D yêu, mà anh thấu C#m hiểu,
Dù em có Bm là gì em chẳng E có gì vẫn A yêu
Trả lại D em, người yêu của em lúc C#m đầu,
Em muốn bên Bm anh đến lúc anh C#m già vẫn là F#m của em.
_
Vậy tại D sao, tình yêu mà anh đã C#m trao,
Rồi nỡ còn đi lấy Bm lại trao ai chẳng E an phận ở A lại
Chẳng D lẽ, là anh nhìn sai mất C#m rồi
Thôi để em Bm lại anh sẽ không C#m phiền làm em F#m nghĩ thêm.
_
Đến lúc em Bm có tất cả quay C#m lại lại chẳng F#m có anh...
_
Điều ban D#m nãy anh vừa Fm thấy là gì A#m đây ?
_
Em đã vừa F# ghì hôn ai cận kề bên tai tựa Fm đầu lên vai
Thấy em đang D#m đắm say chắc em G# chẳng hay đôi mình C# chưa chia tay
Đôi khi tình F# yêu sẽ hoá nhạt nhoà khi vô tình Fm một trong hai
Cuốn lấy sai D#m trái đến khi vỡ Fm lỡ cả hai huỷ A#m hoại tương lai
_
Chẳng cần F# một ai nữa, bất kể Fm ai cũng dư thừa
Một mình đứng D#m khóc giữa mưa, G# nén cơn đau vào C# từng hơi thở C#7
Một người mình F# chẳng ngưng nhớ nhưng lại Fm quay bước giả vờ
Bảo rằng mình D#m cũng như em... Fm hết thương cạn A#m nhớ
Sự thật là D#m chỉ mỗi em... Fm hết thương cạn A#m nhớ !
_
Chẳng cần F# một ai nữa, bất kể Fm ai cũng dư thừa
Một mình đứng D#m khóc giữa mưa, G# nén cơn đau vào C# từng hơi thở C#7
Một người mình F# chẳng ngưng nhớ nhưng lại Fm quay bước giả vờ
Bảo rằng mình D#m cũng như em... Fm hết thương cạn A#m nhớ
_
Sự thật là D#m chỉ mỗi em... Fm hết thương cạn A#m nhớ !
Sự thật là D#m chỉ một người Fm giữ một người A#m buông...
_
_
60

