Tone gốc: C
Dickson
Dù là F năm bốn mươi, sáu G mươi, tám mươi
dù Em là kiếp sau vẫn Am mong thấy nhau.
Trả Dm em nụ cười, luyến G lưu một đời anh C mang
_
Anh nhìn Gm7 quanh, nhìn đâu cũng thấy giống như có F em kề bên
nước mắt đâu bỗng Dm rơi, nỗi đau xưa thoáng G qua, giấc mơ nay C vỡ đôi
_
Tại vì sao mình F có thể nói, G yêu cùng nhau
Một Dm người vội đi một người lặng G thinh thế là mất C nhau
Mình ngày xưa cùng F ngắm hoàng hôn, G đón bình minh
Mọi Dm người vẫn nói mình Em thật xứng lứa vừa Am đôi
_
Vậy tại F sao bão giông chúng G ta có nhau mà,
Bàn tay t F hôi nắm tay, cũng G thôi sát vai
chầm Em chậm mất nhau chẳng Am ai thấy đau.
Tháng Dm năm sau này thấy G nhau có chào không C em?
Kể cả Dm khi anh cười cũng G không quay đầu sao C em?
_
mưa đã rơi phố Dm xưa, cứ sợ người ướt G vai, ngờ đâu mình ướt C lòng
_
Tại vì sao mình F có thể nói, G yêu cùng nhau
Một Dm người vội đi một người lặng G thinh thế là mất C nhau
Mình còn bao lần F tan hợp tan, G yêu rồi xa
bầu Dm trời nổi gió một Em đời khốn khó vì Am người
_
Vậy tại G# sao bão giông chúng A# ta có nhau mà,
Dù là G# năm bốn mươi, sáu A# mươi, tám mươi
dù Gm là kiếp sau vẫn Cm mong thấy nhau.
Trả Fm em nụ cười, luyến A# lưu một đời anh D# mang
_
Vậy tại G# sao bão giông chúng A# ta có nhau mà,
Bàn tay G# thôi nắm tay, cũng A# thôi sát vai
chầm Gm chậm mất nhau chẳng Cm ai thấy đau.
Tháng n Fm ăm sau này thấy A# nhau có chào mỗi D# khi bước ngang qua
Dù là G# năm bốn mươi, sáu A# mươi, tám mươi
dù Gm là kiếp sau vẫn Cm mong thấy nhau.
Trả Fm em nụ cười, luyến A# lưu một đời anh D# mang
Ngược sáng G# anh đi tìm đá A# rơi mặt hồ thu D# xưa
60

