Tone gốc: Dm
Huỳnh Văn
Trung Ngôn
Tiếc cho phận Dm mình đã từng thề Am non hẹn biển
Suốt Gm kiếp ta sẽ mãi bên nhau chẳng bao giờ Am cách xa
Tiếc cho ngày Dm mai sẽ không còn Am nợ nhau kiếp sau
Chuỗi Gm ngày lẻ loi giờ đay sẽ đeo bám Am ta suốt cuộc dời
_
Ngày Dm tháng cứ thế trôi cứ thế trôi cứ thế trôi
Người giờ Am theo ai mất rồi
Còn Gm tôi cứ thế thôi cứ thế thôi cứ thế thôi
Đâu cần ai Am them sánh đôi
Hẹn Dm ước chỉ giống như gió thoáng qua hứa mấy câu
Rồi đành Am hẹn nhau kiếp sau
Để Gm bây giờ chỉ còn tôi luyến Am lưu.
_
Người vội Dm đi rồi.
Em cũng lên kiệu Am hoa rồi
Tôi nhớ em ngày Gm đêm mà không hề biết
Em xa là do phận duyên tình Am ta quá khắc nghiệt
Người đành Dm bỏ lại trang vở đang còn Am viết dở
Tôi sợ là Gm em không quen với cuộc sống vay duyên
Nếu ngày Am mai em vấp ngã thì hãy về Dm đây.
_
Nếu một Dm mai em vấp ngã thì cứ hãy trở về
Tôi thì vẫn Am đợi chưa hề trách phận ngang trái dù nửa lời
Tôi biết là Gm em chấp nhận dừng bước không phải vì danh vọng
Nhưng vì Am tương lai phía trước gia đình phụ mẫu nên em mới gánh gồng
Ở bên cạnh Dm tôi áo hay sứt chỉ cơm thì không đủ no
Vay duyên người Am ta kẻ đón người đưa gia cảnh em chẳng lo
Con đò lỡ bước Gm sang ngang biết bao giờ mới có ngày trở lại
Tôi đành chúc Am phúc cho em bên ai không phải tính chuyện tương lai.
_
Ngày Dm tháng cứ thế trôi cứ thế trôi cứ thế trôi
Người giờ Am theo ai mất rồi
Còn Gm tôi cứ thế thôi cứ thế thôi cứ thế thôi
Đâu cần ai Am them sánh đôi
Hẹn Dm ước chỉ giống như gió thoáng qua hứa mấy câu
Rồi đành Am hẹn nhau kiếp sau
Để Gm bây giờ chỉ còn tôi luyến Am lưu.
_
Người vội Dm đi rồi.
Em cũng lên kiệu Am hoa rồi
Tôi nhớ em ngày Gm đêm mà không hề biết
Em xa là do phận duyên tình Am ta quá khắc nghiệt
Người đành Dm bỏ lại trang vở đang còn Am viết dở
Tôi sợ là Gm em không quen với cuộc sống vay duyên
Nếu ngày Am mai em vấp ngã thì hãy về Dm đây.
_
Mà Am tim tan nát rụng rời.
_
Up 1/2 tone Dm --> D#m
_
Người vội D#m đi rồi.
Em cũng lên kiệu A#m hoa rồi
Tôi nhớ em ngày G#m đêm mà không hề biết
Em xa là do phận duyên tình A#m ta quá khắc nghiệt
Người đành D#m bỏ lại trang vở đang còn A#m viết dở
Tôi sợ là G#m em không quen với cuộc sống vay duyên
Nếu ngày A#m mai em vấp ngã thì hãy về D#m đây. A#m
_
* Thì hãy về G#m đây… A#m
60

