AmNgồi một mình nơi đây, đếm tán Ccây có bao lá E7vàng
AmMà lòng người héo úa đã quay Clưng lạnh lùng sang E7ngang
FTừng giọt buồn thấm dòng thời gian Emtrôi miên man áng A7mây hoang tàn
DmNiềm tin đã vỡ E7tan, nỗi đau Ammơ màng
DmBao yêu thương từng Gdành cho nhau đã Emtrôi đi vào quên A7lãng
DmNhững tiếc nuối cả thời xuán xanh xót E7xa cuộc tình dở dang
DmKý ức ấy như Gvẫn còn đây đắng Ccay thân này vương Fmang
DmNgậm ngùi từng năm Bm7b5tháng đi E7tìm một vùng ánh sáng
AmCó nỗi đau đã Gquá muộn màng, Fphải đành ôm giấc Cmơ lụi tàn
DmBuồn thì cũng lỡ Amlàng, giờ có Bm7b5đau cũng là xứng E7đáng
AmNỗi nhớ đan thành Gnhững nỗi buồn, Fngười còn thương vẫn Cthương vô vàn
DmDặn lòng phải vững Amvàng để bước Bm7b5qua muôn trùng nương E7dâu ngút Amngàn