Tone gốc: E
OBITO
BIG H
Những thanh âm A đó sao cứ sa B vào trong đầu anh
Tiếng tích C#m tắc làm đau vết cắt rồi cả bầu E trời không còn màu xanh
Anh đã A phải thiếp mờ đôi mắt để hai dòng B lệ anh không còn tuông
Rồi dùng E tay anh đấm vào tường yêu thương còn E đó sao em lại buông
Anh đã A khóc như một thằng B nghiện đang say tình
Anh rót C#m rượu vào từng hợp âm từng ly anh E tự chuốt say mình
Rất nhiều lần A rồi anh phải cố gắng, giữ sự cứng B cáp trước mặt em
Để rồi bây C#m giờ vết thương quá hạn ạnh xin lỗi E nắng thay mặt đêm
_
Anh xin A lỗi ... tim anh vỡ B vụng rồi em ơi
Thanh âm cũ C#m kĩ nhưng lại quen thuộc đang dần giết E anh khi đêm tới
Anh xin A lỗi … anh dùng cơn B say để viết lời
Anh mang thật C#m nhiều tâm tư vào nhạc nhưng em cũng E đâu cần thiết đợi
Loay hoay bên A đống khoảnh khắc cũ tâm trạng đau B điếng không bình thường
Anh chợt nhận C#m ra thanh âm đau đớn chính là thanh E âm anh từng thương
Để rồi nước A mắt cắt hai dòng mặt biến lắng B đọng cánh buồm thả
Có một thằng C#m say ngồi viết nỗi lòng bằng những thanh E âm đầy buồn bã
_
Có chút nước A mắt khẽ E rơi trên đôi C#m hàng mi
Có chút lưu A luyến làm E anh giờ đây bỗng C#m nhớ
Giờ người A xa mất B rồi chỉ G#m còn kỷ niệm nơi C#m đây
Ngồi bên A hiên lắng E nghe thanh âm C#m buồn bã
_
Tuổi thanh A xuân cho lá nhộm màu nắng hoá B vàng bên đồi làng vắng
Khoát lên C#m mình chiếc áo màu hường mà anh.cứ E ngỡ 1 màu vàng trắng
Anh vẫn A giữ cho mình nụ cười biết làm B sao cho người tha thiết
Trăng thanh C#m bạch nguyên vẹn 1 màu nói thế E nào ra lời da diết
Trên ngón A tay có nhũng phím đàn thêu vào B lòng cho vời thôi thúc
anh giao chân C#m tinh qua những chuyến hàng có mây E trời dịu dàng đôi chút
Nuốt nổi A buồn còn măc nghẹn huống chi gưong B vỡ phải nhặt mãnh
Anh đã tránh C#m xa chuyện tình cảm biết là E dù nhưng mà ngặt cảnh
Ngã lưng A vào cả 1 vùng trời để tim dập B dìu trong lập lửng
Anh biết làm C#m bạn với cô đơn từ khai bIết E yêu còn chập chững
Trên đọt tre A già có lưỡi liềm trăn trối anh B lại rồi ghì chặt
Anh ấp C#m ủ hết cả nỗi niềm mang trên E người căn bệnh dị tật
Lá phượng A đỗ lên chồi ngỗ ngang mái nhà B tranh đã đội tóc ngói
Đôi chân C#m trần này đã lỡ mang 2 bên E đường chỉ toàn góc tối
Nơi âm A thanh buồn bã đây rồi anh chẳng còn B gì để chối cãi
Tình anh cong C#m queo như chiếc mũi tàu tóc anh E già do trời đối đãi
_
Giấc mơ phai A tàn, tiếng E yêu anh giữ C#m trong lòng
Tóc em buông A dài còn E đâu thanh âm C#m khi ấy
Giờ em A xa mất B rồi lặng C#m thầm kỉ niệm nơi F#m anh
Ngồi bên A hiên lắng E nghe thanh âm C#m buồn bã
https://www.youtube.com/watch?v=KywP4t2Sjes
60

