Tone gốc: C
Hạnh Nguyên
SAiD
Một ngày anh F biết chẳng còn tha thiết chiều tàn hoang Em vắng chẳng còn chút nắng
Mùa thu em Dm đến chẳng còn vương G vấn em đã C đi đâu
Nhiều ngày mưa F cũ ngồi nhìn mây hát nhìn dòng tin Em nhắn cuộn trôi giây lát
Niềm đau đang Dm kiếm và anh không G biết vô tình C vỡ tan
_
Anh vẫn F nhớ mình luôn trân trọng về những thứ bận lòng, em thông cảm
Anh cũng Em nhớ mình thiếu cẩn trọng làm lỗi vặt chất đống, em lãnh đạm
Chiếc áo em Dm tặng đã quần đặc khói G thuốc, anh vẫn mặc
Cũng còn lời đề C nghị xa nhau, anh nghĩ... không, mình không cần cân nhắc
Em lạnh F nhạt có nghĩa là em thích nghi dần chứ chẳng phải em thay đổi
Anh chọn chiều Em chuộng, nhưng nhiều lúc, chẳng chịu nổi em hay dỗi
Đôi khi Dm nên nới nhau ra cho bầu G trời này đủ thoáng
Thì... C yêu thì vẫn là yêu nhưng em không mù quáng
Bạn mình F vốn dĩ đâu đủ nhẫn nại, chẳng muốn nghe về thứ mà ta đang trải
Họ Em khuyên em không nên ở lại, vì anh bị mắc kẹt ở 3 tháng 2
Anh cứ C nghĩ em chờ anh đón và xin lỗi bằng một món quà
Em Em có muốn trải lòng về những ấm ức mà em đã phải trải qua
Anh xin C lỗi vì những lúc giận, chế độ yêu em không được bật
_
Một ngày anh F biết chẳng còn tha thiết chiều tàn hoang Em vắng chẳng còn chút nắng
Mùa thu em Dm đến chẳng còn vương G vấn em đã C đi đâu
Nhiều ngày mưa F cũ ngồi nhìn mây hát nhìn dòng tin Em nhắn cuộn trôi giây lát
Niềm đau đang Dm kiếm và anh không G biết vô tình C vỡ tan
_
Anh đưa F xe chòng chành qua từng ngóc ngách ngột ngạt của thành phố
Và... anh vẫn Em nhớ mình nép vào trong con hẻm nhỏ để tránh cơn mưa đang đổ bộ
Mình đợi nắng Dm chiếu qua cửa sổ in lên trên sàn G nhà thật nhiều màu
Có thể đầu C óc mình gàn dở nhưng ai đánh giá người yêu nhau
Mỗi lần F cười là một lần mình thỏa hiệp với nỗi đau
Anh đến chỗ Em mình đã hẹn đợi đến khi bầu trời thay đổi màu
Anh giữ cho Dm mình gọn gàng, mặc nỗi G buồn đã làm khó dễ
Có C thể em quên tới Anh mong nó chỉ là có thể
TeF quila dành để nhớ và Whiskey dùng để quên
Anh Em vui vì người ghé đến, mặc dù mình trễ hẹn
Rượu mở Dm ra vùng kí ức và khu G vườn của ngôn từ
Nỗi buồn quá C nhỏ so với thế giới, sao anh không trốn thử
Những ấm F# áp bình dị bên nhau, làm anh nghĩ mình không thể tách rời
Có Fm thể anh đến lễ cưới của em với tư cách là khách mời
Anh đắng Ebm họng, cố hắng giọng nhưng sao G# nói chẳng lên lời
Và hôm C# đó em trao anh lời yêu thương buồn nhất đời
_
Mùa đâu có F# hay bàn tay mình thưa mình từng nắm Fm tay một hôm trời mưa
Mình cũng vỡ Ebm tan êm đềm G# Nỗi buồn đã C# trang hoàng thêm
Mùa cũng giấu F# anh là hôm trời mây mình đã vỡ Fm tan và anh còn say
Mình đã vỡ Ebm tan êm đềm vô G# tình vụn vỡ dịu C# êm.
60

