FGọi cho em khi màn đêm xuống E7khi không thể chối từ thương nhớ
AmGọi cho em khi tình đã lỡ tất cả khổ đau hãy để em nhận lại
FTrôi về đêm đen có hai người ở cạnh bên E7môi kề môi hôn rồi lại tan vào sương đêm
AmÔm chặt thật lâu mặc kệ cho bình minh lên giữa bao cảm xúc không thể nào mà đặt tên
FCất tiếng nói ấy anh lại khiến em vụn vỡ E7yêu thương ngày qua hiện lên như những vần thơ
AmBao nhiêu đậm sâu những niềm đau cũng thật lâu anh mang tổn thương quay về vì một câu
FCuộc gọi đêm, hoà cùng dòng nước mắt. E7Hoen đôi bờ mi, lệ ướt những vết cắt
AmAnh cho em yêu, cho em những vấn vương cho nhau thật nhiều rồi cũng hoá những tiếc thương
FCuộc gọi đêm, ta lại quay về quá khứ. E7Trọn vẹn bên nhau, không cần thêm lời tha thứ
AmTrao nhau tình yêu như lần đầu ta thấy nhau và hoá bao tàn tro, hoà tan vào giấc mơ
Xa Frời E7 Am Am F E7 Am Am
FÁnh mắt anh, giờ phương trời nao. E7Hơi ấm anh, cuốn theo chiều mưa
AmĐôi bàn tay, đã không còn đan không chứa chan bình yên lúc Fxưa
Một cuộc E7gọi Ở Giữa đêm Góc phòng Amtối quạnh hiu một mình em thôi
FCất tiếng nói ấy anh lại khiến em vụn vỡ E7yêu thương ngày qua hiện lên như những vần thơ
AmBao nhiêu đậm sâu những niềm đau cũng thật lâu anh mang tổn thương quay về vì một câu
FCuộc gọi đêm, hoà cùng dòng nước mắt. E7Hoen đôi bờ mi, lệ ướt những vết cắt
AmAnh cho em yêu, cho em những vấn vương cho nhau thật nhiều rồi cũng hoá những tiếc thương
FCuộc gọi đêm, ta lại quay về quá khứ. E7Trọn vẹn bên nhau, không cần thêm lời tha thứ
AmTrao nhau tình yêu như lần đầu ta thấy nhau và hoá bao tàn tro, hoà tan vào giấc mơ
FTrôi về đêm đen có hai người ở cạnh bên E7môi kề môi hôn rồi lại tan vào sương đêm
AmÔm chặt thật lâu mặc kệ cho bình minh lên giữa bao cảm xúc không thể nào mà đặt tên
FNhưng khi tỉnh dậy cuộc gọi là dĩ vãng E7ngọt ngào đêm qua cứ thế vào quên lãng
AmĐừng gọi cho em khi nỗi nhớ ôm lấy anh chúng ta thật sự chẳng còn lại gì đâu