Điều Tàn Nhẫn Sâu Lắng


Tone gốc: Em

Nguyễn Hồng Nhung

EmPhận ai nên duyên trốn nhạt Dnhòa hương sắc
CĐèn dầu hắc hiu trước Bmthềm
AmNghiên nghiên soi mình Embỗng hóa vô hình
F#m7b5Trương lang người chờ ta B7chút tình

_

EmĐã có một người nói Dthương đến thế
Rồi Ccũng chẳng thể giữ Bmcâu thề
AmThoáng chút hương phai Emkhẽ nhắc tương lai
F#m7b5Rồi điều tàn nhẫn nhất cũng B7đến

_

EmNgười tan trong tay lời ngọt Bmngào đâu ai hay
CLòng cũng đã Dthắt trái tim Ghao gầy
AmThương người nhiều rồi biết ai Emsẽ thương em đây
F#m7b5Bốn mùa hoa rơi trong sương B7khuya lạnh vắng

_

EmKhi nào mình xa trăng cứ Bmsáng rồi nhòa
CHòa trong ký Dức bỗng nhiên Gkhóc òa
AmTrót dạ lỡ thương người thì Emtại em thôi
B7Để anh tàn nhẫn bằng cách Emthinh lặng

_

AmCứ yêu vậy thôi như lần Emcuối cùng
B7Cạn cả một dòng sông Emvẫn nát
AmĐêm đầu lặng mình chờ đến Emlúc tương phùng
F#m7b5Chỉ là điều tàn nhẫn gió B7cuốn

_

FmNgười tan trong tay lời ngọt Cmngào đâu ai hay
C#Lòng cũng đã D#thắt trái tim G#hao gầy
A#mThương người nhiều rồi biết ai Fmsẽ thương em đây
Gm7b5Bốn mùa hoa rơi trong sương C7khuya lạnh vắng

_

FmKhi nào mình xa trăng cứ Cmsáng rồi nhòa
C#Hòa trong ký D#ức bỗng nhiên G#khóc òa
A#mTrót dạ lỡ thương người thì Fmtại em thôi
C7Để anh tàn nhẫn bằng cách Fmthinh lặng

60

Để lại một bình luận