Tone gốc: D
Zephyr
_
Ta là D người.. Yup... không phải thần tiên..
Và ta biết F#m buồn..Yup...nỗi đau dần hiện...
Ta là Bm gã điên...chỉ biết cười...không ưu phiền
Không hụt hẫng..thì F#m cần chi lời động viên...
Là điều em G nghĩ...đời nghĩ...là cách họ nói về ta
lí do mà D e thờ ơ...tới khi... ta cất bước đến nơi thật xa
Và Em chợt cẩm nhận từ những tổn thương sau A nhiều lần vấp ngã
Có D lẽ hạnh phúc thật ra...Là nỗi buồn chấp vá..
Mỗ i G 1 người đến lại mang cho ta 1 tia hi vọng...
Mong D manh..chóng vánh...kết thúc lại thêm 1 vết thương trong lòng
Như thể nó muốn an D bài cho ta tạo ra bản nhạc buồn bất diệt...
Vâng !...Bắt Bm đầu là em...và người kết A thúc vẫn là em...
Ta F#m như con tốt đặt trên bàn cờ vốn ko hơn Bm ko kém...
Ta như Em con sóng bơ vơ mặc sức thét gào rồi tan chảy
Và ta A giống như gã điên vô cảm... khát khao đc nắm 1 bànD tay
_
Ta thầm mong hạnh phúc F#m quá xa
Ta muốn Bm ... ôm em thật chặt...
Nhưng đâu biết G đến khi trời sáng Bm ...
Bàn tay ai D đưa em về ngang...
Chỉ với Em anh mắt...Cho G ta biết nơi đâu A .. thuộc về D em...!
Thấp thoáng D dưới ánh đèn đường bóng dáng F#m 1 người đội mưa...
Quay G mặt lại nhìn về phía sau vì ta D còn trông ngóng..
Hát G mãi Rap mãi...cõi lòng ngày càng thêm trống rỗng..
Ta mong D mình đang đứng trên bờ đê đón cơn gió lồng lộng
Để cuốn Em trôi hết hình ảnh về em.. A xót lại
Để mai ta bắt D đầu cuộc sống mới không em chung bước về tương lai..
Nỗi buồn Bm nào thời gian qua chẳng phai mờ A trong kí ức
Ta biết Bm em sẽ quên mau...không cần phải đau buồn ko phí sức
Có lẽ A đúng như em nghĩ: ta là gã điên D vô cảm...!
_
Ta thầm mong hạnh phúc F#m quá xa
Ta muốn Bm ... ôm em thật chặt...
Nhưng đâu biết G đến khi trời sáng Bm ...
Bàn tay ai D đưa em về ngang...
Tận trong G ánh mắt... A Không còn muốn bướcD ...bên...ta
_
Ta là D người.. Yup... không phải thần tiên..
Và ta biết F#m buồn..Yup...nỗi đau dần hiện...
Ta là Bm gã điên...chỉ biết cười...không ưu phiền
Không hụt hẫng..thì F#m cần chi lời động viên...
Là điều em G nghĩ...đời nghĩ...là cách họ nói về ta
lí do mà D e thờ ơ...tới khi... ta cất bước đến nơi thật xa
Và Em chợt cẩm nhận từ G những tổn thương sau A nhiều lần vấp ngã
Có D lẽ hạnh phúc thật ra...Là nỗi buồn chấp vá..
_
_
60

