Hà Nội Ngày Mưa


Tone gốc: Em

Đà Hưng

Và thời Amgian âu,cũng chỉ giúp Dta giấu đi buồn vương trong lòng
GNhững nỗi sầu, giờ Emcất thật sâu ở trong góc phòng
AmNhững câu chuyện dở Ddang, vài khúc hát mơ màng
GĐường phố ấy đã sang giờ Emđang còn ai lang thang vài vòng
AmNhưng giờ đây chỉ còn lại mDỗi chúng ta,
Cũng chẳng có Gai trong cả hai nhớ về câu chuyện Emcũ đã xa
AmNên giờ đây chỉ còn lại Dmỗi chúng ta ngồi Glại Em

_

Ngồi lại để Amngắm một ánh hoàng hôn Dvô tận nắng bình minh
GĐất trời như lặng thinh khi mà Emanh nhìn em thật xinh
Ngồi lại để Amnỗi nhớ chẳng còn vơi để Dtâm hồn này nghỉ ngơi
GLiếc mắt nhìn em lâu rồi mình thật Emgiống như bọn dở hơi
Ngồi lại để Amngắm một ánh hoàng hôn Dvô tận nắng bình minh
GĐất trời như lặng thinh khi mà Emanh nhìn em thật xinh
Ngồi lại để Amnỗi nhớ chẳng còn vơi để Dtâm hồn này nghỉ ngơi
GLiếc mắt nhìn em lâu rồi mình thật Emgiống như bọn dở hơi

_

Amlâu rồi, anh cũng đã Dquen với tiếng em cười
Những câu Gchuyện mà em hay kể, nắm tay thật Emchặt mỗi khi đông người
Cái ôm ấp Amáp gió lạnh đầu mùa, Hà DNội những ngày chuyển đông
Cốc cà Gphê ấm nóng trên tay, và mồ Emhôi trán em lấm tấm
Và thủ Amđô thì như cha xứ chứng giám cho Dtình cảm anh và em
GLên ban công tầng thượng, Dưới ánh Emtrăng mình nhảy điệu valse
Và mình Amsống ở thì hiện tại, Chẳng cần Dlo nghĩ về ngày mai
Vì anh Gbiết mỗi khi mệt mỏi Thì sẽ luôn Emđược cùng em ngồi lại

60

Để lại một bình luận