Tone gốc: Am
Mủn Gỗ
Chiều hoang Am vu,ánh dương đang F tan biến dần
Lặng yên Am nghe tiếng xưa còn F đó
Bóng người F đi về nơi khuất lối
Tim còn Dm yêu mà phải chia đôi
Trót si Bm7b5 mê mang bao tổn thương
Mị Châu nàng mang tội E7 danh ôi sao hoang đường
Mang nỏ F kia gửi trao tân lang
Vua nào Dm hay, chẳng buồn hoang mang
Giữa biên Bm7b5 cương rối như sợi tơ
Nỏ thần biến E7 tan chẳng hiểu nguyên cớ
Vì yêu Am thương,con tim đặt trên ý F chí ngàn lần
Phải mang C bao đớn đau
Ngàn kiếp vẫn mong có nhauG E7
Chẳng buông Am tay, yêu thương mặc kệ lý F trí dại khờ
Biết đã C sai cứ sai,lòng này chẳng G phai E7
Dạo: Am F Dm E7
Chẳng ai Am hay nỗi đau con F tim yếu mềm
Nghẹn E7 cay nhưng chẳng thể khóc
Lời chia Am ly chẳng thể thành F câu
Giờ E7 đây xa hai phương trời
Đem niềm F tin một lòng trao ai
Bóng hình Dm kia cả đời không phai
Áo lông Bm7b5 buông rơi nơi biển sâu
Tình yêu giờ hóa niềm E7 đau con tim u sầu
Máu đào F tuôn mà tình không buông
Hóa ngọc Dm trai từ nơi ngã xuống
Mối tơ duyên Bm7b5 hóa kiếp từ đây
Hỡi chàng có E7 hay tình này ai lấy?
60

