Tone gốc: A
Hoàng Hạc
_
Xếp lại chăn A gối em nhìn từng trống vắng nơi hai C#m ta nói cười,
Trời vừa sang Bm đông, lạnh buốt trên đôi tay em E lặng câm.
Một vòng tay A ấm dành những lúc khi cô C#m đơn em khóc thầm,
Những niềm vui Bm mới làm ơn hãy giữ cho đôi môi E em luôn cười.
_
Đến Bm lúc, đến lúc, anh phải E đi.
_
Và những chuyến bay đưa A anh rời xa thế giới,
Về vùng đất không tên vắng C#m em một mình chơi vơi.
Anh gửi lại thương Bm nhớ vào bầu trời,
Gửi lại hạnh E phúc về người.
Kỷ niệm cũ nếu em cố A quên thì xin quên hết,
Đừng để những nỗi đau nhắc C#m tên một tình yêu đã chết.
Anh vẫn sẽ nhìn Bm em và mỉm cười,
Đừng nhìn lên vết E xước của bầu trời.
_
Và những giọt nước A mắt lăn dài làm thấm ướt đôi tay C#m anh đã lạnh,
Lần này xa Bm nhau thật rồi, còn điều gì chưa E nói?
Anh đặt lưng A xuống chân đồi cạnh bên những bức C#m thư những lời dặn dò:
Từ nay em hãy Bm sống cho mình, còn những lắng lo để E anh mang hết đi.
_
Đến Bm lúc, đã đến lúc, anh phải E đi.
_
Và những chuyến bay đưa A anh rời xa thế giới,
Về vùng đất không tên vắng C#m em một mình chơi vơi.
Anh gửi lại thương Bm nhớ vào bầu trời,
Gửi lại hạnh E phúc về người.
Kỷ niệm cũ nếu em cố A quên thì xin quên hết,
Đừng để những nỗi đau nhắc C#m tên một tình yêu đã chết.
Anh vẫn sẽ nhìn Bm em và mỉm cười,
Đừng nhìn lên vết E xước của bầu trời.
_
Lặng nhìn Bm em chơi vơi em khóc giữa E đời.
Và những chuyến bay A đưa anh rời xa thế giới,
Về vùng đất không tên vắng C#m em một mình chơi vơi... Bm E F#
_
Và những chuyến bay đưa B anh rời xa thế giới,
Về vùng đất không tên vắng D#m em một mình chơi vơi.
Anh gửi lại thương C#m nhớ vào bầu trời,
Gửi lại hạnh F# phúc về người.
Kỷ niệm cũ nếu em cố B quên thì xin quên hết,
Đừng để những nỗi đau nhắc D#m tên một tình yêu đã chết.
Anh vẫn sẽ nhìn C#m em và mỉm cười,
Đừng nhìn lên vết F# xước của bầu trời… B D#m C#m
_
Đừng nhìn lên vết F# xước của bầu trời.
_
60

