Tone gốc: Dm
Trần Mạnh Cường
Biết Dm bao bướm lả ong lơi
Cuộc say đầy F tháng, trận cười suốt đêm.
Dập C dìu lá gió cành chim,
Sớm đưa Tống Am Ngọc tối tìm Trường Dm Khanh
Khi Dm tỉnh rượu lúc tàn canh
Giật mình mình F lại thương mình xót xa
Khi C sao phong gấm rủ là
Giờ sao tan Am tác như hoa giữa Dm đường?
Mặt Dm sao dày gió dạn sương?
Thân sao bướm F chán ong chường bấy thân!
Mặc C người mưa Sở mây Tần
Những mình nào Am biết có xuân là Dm gì?
Đòi Dm phen gió tựa hoa kề
Nửa rèm tuyết F ngậm, bốn bề trăng thâu
Cảnh C nào cảnh chẳng đeo sầu?
Người buồn cảnh Am có vui đâu bao Dm giờ!
60

