Nỗi thương mình (Truyện Kiều - Nguyễn Du) cover by Trần Mạnh Cường


Tone gốc: Dm

Trần Mạnh Cường

Biết Dmbao bướm lả ong lơi
Cuộc say đầy Ftháng, trận cười suốt đêm.
Dập Cdìu lá gió cành chim,
Sớm đưa Tống AmNgọc tối tìm Trường DmKhanh
Khi Dmtỉnh rượu lúc tàn canh
Giật mình mình Flại thương mình xót xa
Khi Csao phong gấm rủ là
Giờ sao tan Amtác như hoa giữa Dmđường?
Mặt Dmsao dày gió dạn sương?
Thân sao bướm Fchán ong chường bấy thân!
Mặc Cngười mưa Sở mây Tần
Những mình nào Ambiết có xuân là Dmgì?
Đòi Dmphen gió tựa hoa kề
Nửa rèm tuyết Fngậm, bốn bề trăng thâu
Cảnh Cnào cảnh chẳng đeo sầu?
Người buồn cảnh Amcó vui đâu bao Dmgiờ!

60

Để lại một bình luận