Phượng Rơi


Tone gốc: D

PYPY

Bồi hồi ở Dgiữa thành phố xô bồ, tôi lại chợt Bmnhớ tiếng nói thầy cô
Thuở ấy lướt Emqua rồi ôi tuổi thanh xuân, tà áo thướt Gtha của người mẹ thứ hai
Nơi tôi đang Dđứng là chốn đông người mà sao đôi Bmmôi không thể mỉm cười
Hạ về cánh Emhoa phượng rơi đượm buồn hơn, hạ sẽ chia Gxa nơi ấy bạn và tôi

_

Chia xa từng hàng ghế Dđá, căn tin mình thường qua góc cây giờ đây xơ Bmxác, hành lang sân trường ta
Vẫn là cảm giác thân Emquen nhưng thấy xa lạ đưa đôi cánh Gtay nâng niu nhành hoa rơi
Cho tôi được một lần Dnữa ngồi nơi lớp học ấy cho tôi được một lần Bmnữa nghe lại tiếng chuông trường
Được vui giấc Emmơ của tuổi học trò để mai lớn Glên chẳng còn âu lo khi bước trên đường Dđời

_

DMọi thứ sẽ qua, đừng buồn bạn tôi ơi Bmngày mới sẽ tới, chặng đường tương lai sẽ tới
Vài tia nắng Emlong lanh qua hàng cây, nỗi nhớ mong manh như làn mây
Rồi trong giấc Gmơ ta sẽ lại thấy mình cầm tay nhau

_

Thanh xuân của Dtôi có người cô người thầy, tập vở sách bút mang theo đó là hành trang
Tôi luôn muốn giữ Bmtrên môi những nụ cười này khi mà tôi cùng lũ bạn đang trốn tiết ở hành lang
Ngày cuối đến Emlớp ta vẫn nhìn nhau, môi cười tự nhủ sẽ không buồn đau
Thanh xuân đi Gmất không có lần sau, vấn vương tuổi 17 nơi mối tình đầu
Tôi nhớ những Dlần ngồi góc lớp chép phạt vì thói ngủ gật bao lần bảo không nghe
Xin lỗi những Bmngười tôi thường hay bắt nạt, người mẹ thứ hai đã tần tảo mong lo
Lời thầy cô Emdạy tôi thường hay quên vội, trong sổ đầu bài thì luôn có tên tôi
Tạm biệt nơi Gnày biết khi nào quay lại, xin bạn đừng khóc mọi thứ sẽ qua thôi

60

Để lại một bình luận