Tone gốc: C
Đức Phúc
ERIK
Phạm Anh Duy
Tage
Ánh dương về muôn C nơi
Với hoa rơi khắp F trời
Đi đâu người G hỡi
Khi có thơ ai nhẹ Am khơi
Vì lòng em C trong sáng như mây Am7 trời
Đôi mắt D nhung huyền ôi tuyệt G vời.
_
Bước chân nàng đi C xa
Theo dáng ai nhạt F nhòa
Một mình lẻ C bóng sao khờ dại quá
Chỉ còn mình ta Am vẫn khắc câu thơ D7 là
Đã yêu F em ngay từ G giây phút C đầu.
_
Chỉ là thoáng F qua nhưng mà G sao ta vẫn Am7 chờ
Dù viết lên ngàn F câu nhưng một G lời chẳng nói C ra. Cm7 C
Biết đâu đêm F về chỉ còn G trăng ôm lấy Am7 ta.
Thì đành gieo F lên bao vần G thơ riêng mình C thôi
_
Giật mình tỉnh Fm giấc thấy tiếng chuông kia vang lên
Nhìn đồng hồ G trôi
Một người cùng Cm bao tiếc nuối mãi nơi này
Whisky giờ D7 đã hết hưh
Chiếc khăn mùi G7 xoa quen hưh
Hà Nội trời Cm7 giá rét hưh
Nhẹ thả mình theo dòng C kí ức
Mênh mông trôi qua xem yêu thương kia liệu đưa ta đi đến Fmaj7 đâu.
Xin được dừng lại nơi ta có G7 nhau
Tay đan tay đam mê ngân vang thanh âm mình khắc Cmaj7 sâu
Mà liệu rằng tình này về Am đâu?
Nhưng sao không thuộc về Dm7 nhau?
Để khi thanh âm kia cất F lên
mãi không ngừng bao nhiêu ngày C sau.
_
Chỉ là thoáng F qua nhưng mà G sao ta vẫn Am7 chờ
Dù viết lên ngàn Dm7 câu nhưng một G lời chẳng nói C ra.
Biết đâu đêm Dm7 về chỉ còn B7 trăng ôm lấy Em7 ta. Am7
Thì đành gieo D lên bao vần G7 thơ riêng mình C thôi
_
Chờ ngày F ấy mây tan, chờ ngày Em7 ấy mưa Am7 tan.
Ánh Dm7 nắng chói chang, cảm G xúc chứa
chan mang áng C thơ tình ta gửi đến nàng.
Mà E lòng ta đang cất Am7 giữ yêu thương.
_
Lên tông : D
Chỉ là thoáng... G qua nhưng mà A sao ta vẫn Bm7 chờ
Dù viết lên ngàn Em7 câu nhưng một A lời chẳng nói D ra.
Biết đâu đêm G về chỉ còn A trăng ôm lấy D ta. Bm7
Thì đành gieo Em7 lên bao vần D thơ...
Thì đành gieo Em7 lên bao vần A7 thơ riêng mình D thôi. Em Em7 A D
60

