Tone gốc: G
Táo
Cá
_
Hoàng hônA tháng sáu
Nhẹ lất phấtE cơn mưa ngâu
Anh thẫn thờF#m phía sau
Nhìn emE đi khuất xa cùng chuyến tàuD
Giờ đâyE vết thương lòng này ai khâu?A
Đành góiD hết nỗi buồn mang cất giấu.E
_
Hoàng hônA tháng sáu
Dòng người vẫnE lướt qua rất mau
Nhưng người thươngA anh đâu?
Một người vẫnE cứ đứng ngây ngô rất lâuD
Chờ mongA một phép màuC#m
Em sẽ đếnF#m
NhìnBm anh trìu mến như ngày đầu.E
_
ChúngA ta xa nhauA thật rồi
Mình anhA ôm nỗi buồnE chưa vơiA
TựaBm như đang giữa mênh mông biển khơi.E
_
ChúngE ta quên nhauE thật rồi
Giờ chỉ làD những ký ức buồn xa xôiBm
Cớ sao anh còn vương vấnE mãi không muốn rờiA
Có lẽBm vì hôm ấy
Em nóiD rằng em rất yêu hoàng hônE
VàA anh...
_
_
Để cõi lòngC#m chịu chấp nhận rồi cũng qua khỏi cơn đau
Và bao lâuBm thì chuyến tàu hoàng hôn của em cập bến
Anh biếtE phải làm gì khi cô đơn mỗi đêm ập đến.
Tập quênD bằng cách hút nhiều hơn hai gói mỗi ngày
Dù anh biếtA là thật ra thì tâm trạng mình không tới nỗi này
Nhưng ngày maiBm là bắt đầu chuyển qua tháng sáu
Thời gianA mà cuộc đời của cả hai chúng taE ngang nhau
EmA thì dạo này thế nào, có đọcD được tin anh gửi?
ĐêmE về có nằm chiêm baoA , chỉ ngủ vài giờ ngắn ngủi?
CóD dành buổi chiều chạy rong ruổi
DùE đã biết là không dễ thành
MìnhA đôi hướng chưa bao giờ là câu hỏi trong anh
Giữa hạnh phúc vàE cô đơn tồn tại một ranh giớiA mong anh
Khiến anh sợBm mình nghĩ nhiều những buổi chiều tháng sáu
Khi mà tiếng xeBm không thể che
nhịp trái tim chưa ngủ yênE đang đau.
_
ChúngA ta xa nhauA thật rồi
Tựa nhưA đang giữa mênh mông biển khơi.E
_
ChúngE ta quên nhauA thật rồi
Cớ saoE anh còn vương vấnE mãi không muốn rờiF#m
Có lẽBm vì hôm ấy F#m
Em nóiF#m rằng em rất yêu hoàng hônE
_
ChúngA ta xa nhau thật rồi
Hàng cây xưaD nay lác đácF#m lá vàng rơi
Mình anhE ôm nỗi buồnE chưa vơiF#m
TựaF#m như đang giữaE mênh mông biển khơi.
_
ChúngE ta quên nhauA thật rồi
Giờ chỉ làA những ký ức buồn xa xôiD
Cớ saoE anh còn vương vấnE mãi không muốn rờiA
Có lẽBm vì hôm ấy
Em nóiF#m rằng em rất yêu hoàng hônE A E
Và anhD ... C#m E Bm A
60

