Tone gốc: Am
JGKiD
Đen vâu
EmceeL
KraziNoyze
DSK
_
Ráng Am chiều phủ lên vai áo anh công nhân đỏ hoen
Ngày F dài như là thòng lọng thắt vào cổ đã quen.
Lẩm Am nhẩm vài ba câu hát chưa thuộc đã cũ mèm
Và ĐỤ F MÁ! ĐỊT MẸ NÓ
Ta Am là những người trẻ trong thân xác già nua
Không F phải là chim câu, nên muốn tung cánh vì
Cánh cửa Am phòng là đường phân cách, ngoài là đời bên trong là rừng xanh
Những âu F lo bỗng nhiên bé xíu như thằng nhóc thám tử lừng danh
Ta Am cao hơn muôn làn khói, với nhịp beat là bạn đồng hành
Ta F xa hơn ngàn câu hát, có chim muông bay lượn vòng quanh.
Mơ Am ngày chân không giày, bước đi trên đất mẹ
Ngày F ghép đủ hình hài, trước khi con lọt vào đất
Vậy G nên thật lòng đi, đừng dối nhau
_
_
_
Để Am khói đưa ta xuyên không trung đến nơi núi rừng
Để F thấy quen thân hơn thế gian biết bao người dưng
Ta Am tới nơi xanh tươi chim muông suối reo hát mừng .
Để F biết có những nỗi vui mà ta chưa từng
Ta Am hát cho quên đi miếng cơm réo tên mỗi ngày
Ta F hát cho đêm nay xanh thêm giấc mơ được bay
Ta G hát cho hôm qua đã quên hết đi hao gầy
Ta E hát như ta trao thân ta hết cho đất này
_
_
_
Ta vẽ nhật Am thực che ánh dương…Ta vẽ mây đen phủ che thánh đường …
Ta nghe gốc F đề da diết thở……Ta nghe tim ta da diết nhớ….
Ta nói ta Am đọc ta đang viết thơ…Ta gột ta xóa đi những vết nhơ
Ta mơ. F Con mèo bách bộ trên lan can…Ta kể câu chuyện dài lan man
líu Am díu… ngái khói … ta mơ trèo lên mái ngói.
Ta vui ta F hát … khói vào lời nói…..Khói vào dạ dày … là lúc ta Am đói.
Ta nặn cục bột ra thân ta….Ta nặn đá tảng thành nếp F nhà.
Ta cuốn ta cuộn cục ganja…Ta châm ta đốt cho khói tan Am ra…
Bao xa bao lâu ta chưa về nhà……Ta đi lang thang ta bước ngang F qua…
ngang qua đời… là ngang qua trời…Và bao xa rồi … ngày ta ra G đời…
_
_
Hình như F tao là cánh diều phiêu diêu trong buổi chiều mát
mọi trách Am nhiệm đang mang tạm thời ko muốn cáng đáng
đời vẫn thế cứ như mọi lần nên tao cũng F chẳng màng đến những than van
Vì Am đời không thể nào mà vẹn toàn,
oF k đây là lúc nghỉ ngơi
nằm xả hơi, sau một ngày vất vả mệt lả tả G tơi, rã rời
vê 1 bi vật vã phê pha lê la bê tha khề E khà cho đã đời
_
khói làm con thuyền đưa ta ra F khơi
để linh hồn ta Am được thả trôi
ta bay, F bay càng cao càng xa hơn
bay Am đi bất cứ nơi đâu mà ta muốn,
bay từ cái lúc kim giờ phút giây đồng F loạt chỉ thẳng vào con số 4
và G không gian bao la là nhà ta lim dim trôi la đà
nơi E đây không bon chen ganh đua riêng mình ta ta tà tà
_
_
mà F mang tiếng là đi tây
cuối 1 ngày mặt đầy bụi, Am bụi bay vào mắt, lấy tay dụi
kim chỉ 8 F giờ tối, tao đứng sau bàn tiếp tân cuốn
chuận luôn, Am thèm thuồng nhưng vẫn muốn
chờ anh Hùng làm xong, chạy qua, là F cửa khóa,
nghe lâm ly, kêu ầm mĩ, rên như qua Am âm ly
miệng lại Am khô, bụng lại kêu, thôi đi ăn, chứ đéo thể ngồi F nói chuyện suông
anh Thọ tao bảo: „bên này ý, mồ hôi ngừng đổ, Am mồm ngừng nhai“
cuộc sống như ma ra tông, mà đéo ai muốn phải F ngừng lại
bọn nó tan ca, đi G nhậu uống bia, thì tao hut cần có gì sai ý kiến, ý cò
https://www.youtube.com/watch?v=g9_VYyZtprI
60

