Tone gốc: D
Hoàng Vy
Ming
_
Nắng đang ngủ Em quên làm A mưa từng cơn hồn nhiên rơi D xuống
Đà Lạt cứ Em hát ngẫu hứng những khúc tình A ca cho ai vương D vấn
_
Làn mưa như G hóa tóc mềm thoáng A qua nụ cười
Phút F#m giây bồi hồi gặp Bm em
Mắt em tựa Em như rừng thông lá A reo lạc F#m trong tuổi thanh xuân Bm nào
Mùa hạ thu G đông và xuân cùng nhau tạo nên khung trời thương A nhớ
_
Giọt sương lấp G lánh từng hàng cây
Và mơ những F#m ngày mình cùng nhau
Dạo qua phố Em phường rồi cầm A tay
Để ta mỉm D cười chẳng lo chi D7 nữa
Nhìn trên trang Gm6 giấy chỉ mình anh
Ngồi viết F#m7 nên câu thơ B7 này
Trời cao mang Em gió để cuốn đi những ao A ước thoáng qua D mơ hồ
_
Có tên mộng Em mơ nhìn A mây nhìn mưa rồi nghêu ngao D hát
Đà Lạt cứ Em hát ngẫu hứng những khúc tình A ca cho ai thêm D nhớ
_
Vì em là G những giọt mưa. Vì anh là F#m những mầm xanh
Ngẩn Em ngơ vì A chất chứa những nghĩ suy
Vì anh là G kẻ mộng mơ vì em là F#m những lời thơ
_
Đà Lạt khi Em mưa và cùng Am em
Chứa bao nỗi D niềm thì thầm G những cơn say vỗ C về
Một khúc Am ca nào nhẹ B7 vang thật lâu thật sâu tên em
Niềm đau chôn Am dấu chút hương xưa Dm ngọt ngào
Tìm về lối G xưa bờ mi buốt C giá
Từng góc F nắng là từng giấc Dm mơ
Từng nỗi E7 nhớ là từng cánh A7 hoa
Lả lơi trong Dm gió một ngày Gm nghe tiếng mưa lênh C đênh
Là hồi F ức vương trên dương A# cầm
Một khúc Gm ca nào nhẹ A7 vang thật lâu thật sâu tên em….
Chợt quên lối Dm về lạc trong mắt Gm buồn
Phố cao lên C đèn màn đêm hiu F hắt
Và mưa xa Gm vắng trên những con dốc thênh A7 thang
Chỉ anh mong Dm chờ
Đà Lạt vẫn Gm cứ chôn dấu những nỗi tương A7 tư…
Chúng ta Dm đã hẹn…..
_
Lướt qua hàng Em cây tựa A như lời ru còn ngân nga D mãi
Và ta dạo Gm gót vội về C phía mưa
Lòng kia lạc F lõng trách ai sao Bb vô tình
Đã đi Gm qua đời nhau trong màn A7 sương
Phút giây vụt Dm qua thật mau
60

