Nặng Tình Cô Út


Tone gốc: Dm

Nguyễn Đình Long

DmÁo hoa bên người lặng nhìn Amcô bước đi theo chồng
CCố thay nụ cười vùi lấp Fđi nỗi đau trong lòng
DmCó hay bên bờ kia Amsông ngóng trông hình bóng
Một Cngười nhớ mong trong Dmvô vọng

_

BbNhư cánh hoa lục bình dạt Ctrôi tiếc cho phận mình
Ngoài Amtôi mấy ai nặng tình cô bước theo Dmngười tôi chỉ biết lặng nhìn
BbLối đi không thành thì Cdù cố gắng cũng đành
AmThân phận nghèo, duyên bọt bèo nên tôi Dmđâu dám mơ

_

Nhớ xưa cùng Bbnhau hay chuyện trò bến sông thường Cngóng trông hẹn hò
Hai đứa sao nhìn Amnhau thẹn thùng chẳng nói câu gì vì ngại Dmngùng nên ngó lơ
Cớ sao giờ Bbđây cô vội vàng thế nên tìnhC duyên ta lỡ làng
Amchạy theo danh vọng xa hoa phù Dmphiếm

_

Trăng lên tàn Dmmây ai nhớ mong bến sông một Amngười vẫn ngóng trông
Đắng cay còn Bbđây Cnặng tình trong men Fsay cô biết không
Trong ly rượu Dmnày sao đắng môi tấm thiệp hồng Amkia trao đến tôi
Viết lên vài Bbcâu nhưng Csao lòng tôi Dmđau

_

Cô Út Dmơi tôi biết là thân phận này nghèo
Nên không Amthể sánh bước bên cô mặc cho duyên phận này bọt bèo
Bởi vì Bbthế nên tôi cũng chỉ lặng Cnhìn cô tiếp bước
Đâu ai biết Ftrước câu chuyện đằng sau mình từng nợ nhau từ kiếp trước

_

Dẫu biết là Dmkhông thành đôi đâu cớ sao trái tim chẳng thôi đau
Vẫn biết tình Amcảm tôi trao nhưng cũng chỉ nhận lại như thế thôi sao ,Haha
BbKhi vật Cchất đã lên ngôi thì vạn Dmvật cũng thay đổi
Đến khi mọi thứ không còn bên tôi thì cả lòng Dmngười cũng thay đổi

_

BbSầu tương tư, một người đi còn Cmột người nhớ thương ai í a
AmThời bên nhau, nghĩ rằng bền lâu nhưng Dmcớ sao mang nỗi sầu
BbNặng lòng còn vấn vương chi một Cngười cũng-chẳng nhớ thương đâu
Thì Amthôi nghẹn lòng nước mắt Dmrơi

_

Trăng lên tàn Dmmây ai nhớ mong bến sông một Amngười vẫn ngóng trông
Đắng cay còn Bbđây Cnặng tình trong men Fsay cô biết không
Trong ly rượu Dmnày sao đắng môi tấm thiệp hồng Amkia trao đến tôi
Viết lên vài Bbcâu nhưng Csao lòng tôi Dmđau

_

Ngày người Dmta rước cô đi tôi chỉ biết lặng nhìn
Dưới gốc cây Amđa đẫm hàng mi tôi biết cô đã cạn tình
Ngày cô Bbđi là ngày đổ mưa như khóc Cthay cho phận mình
Lần đầu gặp Fnhau cô đã quên chưa cớ sao tôi đây vẫn nặng tình

_

Là tại Dmsao sao cô đi không nói câu nào
Bến sông Amquê lúc cô trở về gặp nhau chẳng vẫy tay chào
Chim Bbsáo bay sang sông giống như người Cta đã thay lòng
Chim Dmsâu nó kêu não nề biết cô đã cất bước theo chồng

_

Phận người con Dmgái ,12 bến Amnước
Nào đục nào Bbtrong, biết đâu đo A7lường...

_

Bên nhau một Emthời tôi-nhớ một đời nhiều Bmkhi tôi-muốn buông lơi
Nhưng sao lý Ctrí nó-chẳng nghe Dlời điều Ggì khiến ta vẫn đợi
Bên ai kia Emrồi như áng mây trời, phận Bmduyên ai khóc thay tôi
Đành thôi gặp Clại kiếp Dsau ta thành Emđôi

60

Để lại một bình luận