CTừng ngày vẫn trôi Gqua có biết Ambao nỗi Gniềm chất Cchồng.
EmLòng muộn phiền và Ammông lung, Dmlàm sao mới thấy an Gyên?
DmNgười luôn muốn chu Emtoàn cho mình Fnên sẽ không màng nhân Ctình?
EmDù lòng ta vẫn mong Amvẹn đôi đường, Dmnhưng lại không Gsao thấy lối Cđi
FÁnh Emtrăng sáng Gbên khung Ctrời Fdịu dàng soi Dmchiếu khắp nhân Ggian.
FTuy đời Gtrông rực Emrỡ sáng Amtươi Dmkhông thể ngăn đêm đen tràn Glan.
CVốn Gtrắng đen trong Amđời ta nào Fđâu thể tách chia Cdễ dàng.
FNghe lòng sầu Gthêm sầu… Đường Cđời mây gió thênh Gthang
Lối đi Amnào, ta mãi hoang Emmang đớn đau Fđều giấu riêng trong Clòng
DmNhành hoa mềm dưới mưa giông Gsao giữ cho hoa không tàn Cphai?
Giang tấu F C F Am Dm C Em F C
FDấu Emyêu trú Gnơi hiên Cnhà Fkhông còn hơi Dmấm lúc ban Gsơ.
FTrong lòng Gôm một Emnỗi xót Amxa Dmday dứt bi thương riêng mình Gta
CÁnh Gsáng hôm nay Amcòn đây ngày Fmai lại mất đi Cdễ dàng
FTrăng tàn, lòng Gtro tàn... Liệu Crằng ai sẽ bên Gta,
Sẽ thương Amgiùm cho nỗi đau Emta? Đến xoa Fdịu trái tim hoang Ctàn?
DmNào đâu người hiểu cho ta, Gsoi sáng đêm đen trong lòng Fta? C
FAo ước như là Ghoa sen kia trong Cbùn,
DmThanh khiết trong sáng, Gkhông hôi tanh tì Cvết.
FAi sống trên đời Emkhông đớn đau nhiều Amphen,
DmKhông giằng co tâm trí, không màng đúng Gsai?
CDù đi đến nơi Gnao trái tim Amcòn đau đớn miên Cman,
Vốn ta Fkhông thể tự dối Cmình…