FCó một người đợi chờ, vẫn Emyêu thương hững hờ
Thì Dmra nơi đây có Gđắng cay đủ Cđiều
FKhóc một mình làm gì? Chỉ thế Emthôi không ai hiểu mình
Vậy Dmra nơi đây cần Gngười người có Chay
GBao lâu tìm kiếm trong nhạc với nét mực cây bút người ta giao
EmBằng ánh mắt gầy hao bằng nét vẽ được em tô thêm vào
DmBằng cử chỉ nụ hôn, bằng kỉ Gniệm lâu phai thật khó sửa
CTình nồng tình ngọn lửa khắc trong lòng không tính chuyện dây dưa
FNhững lần môi chạm môi, là những lần hai ta hạnh phúc nhất
EmLà quá khứ đã xưa, là kỉ niệm đôi ta giờ đánh mất
DmNhững con phố hằng đêm chắc cái Gnhìn của anh nơi đầu ngõ
CLà những lời mắng mỏ là những chuyện không đáng để âu lo
FNếu biết trước không thành, lặng lẽ Emqua bao nhiêu ân tình
Rồi Dmkhi xa nhau chắc Gchắn không đau Cmình
FÁnh nắng sắp phai dần bờ môi khẽ Emrun đôi vai lặng thầm
Vậy Dmkhi xa nhau điều Ggì làm tổn Cthương ?
FTừ ngày đôi ta quay lưng, không biết cuộc sống em giờ thế nào ?
Có Emcòn cảm thấy bơ vơ, hay bật khóc vào những đêm mưa rào ?
DmMọi chuyện ta đã qua, bây giờ Glà những kỉ niệm thật đẹp
CAnh đóng gói gọn gàng, và chôn cất ở sâu trong trái tim.
FHi vọng giữa chúng ta sẽ chẳng ai còn tiếp tục vấp ngã.
EmĐể không phải hối tiếc, vì những điều mà ta đã gây ra
DmNgười ta thường nói rằng, thành phố Gbuồn là khi không có em
Nhưng Cđối với anh, thành phố buồn là có em nhưng anh chẳng thể gặp.
FGió đến hát thì thầm, lặng như kéo Emmây tan theo nơi này
Mình Dmanh, mang Gâm thầm nhớ Cem
FHát mãi khúc tình buồn tựa như bức Emtranh em quên tô màu
Giờ Dmđây cô Gđơn căn phòng Ctối
FCó nỗi nhớ mãi thầm thì tựa như gió Embay mang theo hững hờ
Vậy Dmđi, chọn Gmình là tốt Chơn.