Tone gốc: Dm
A.T
Bến xưa còn Dm chờ đò sang
Trách sao lòng C người cầu sang
Nỡ buông câu Am7 thề, nói không quay về đò xa Dm chốn đây
Tiếng ai một Dm mình thở than
Xót thương phận C đời dở dang
Sao em mang Am7 hết đau thương, dứt tơ vương hỡi Dm người
Đò ơi đò Dm ơi... ới ơi ơi.. C đò...
Lòng này nhớ Am7 thương đò xưa, trăng ngàn khơi tìm Dm đò nơi đâu
Lối xưa còn Dm ai quay về, trách than người C buông câu thề
Lòng người nương Am7 náu, lòng người ai thấu trách ai Dm đò ơi...
Bến vẫn ngồi Dm đó vẫn chờ đò chẳng ngại nắng vàng hay mưa sa
Nhung gấm lụa C đào xe mới nhà giàu chuyến đò hôm nào nay thêu hoa
Thề hẹn ngày Am7 xưa đò chẳng nhớ chỉ còn thân gầy trông ngồi đó
Sương áo bạc Dm màu thân trắng ngày nào vẫn chờ mong đò về bến thôi
Hữu duyên cơ Am7 hàn, thương thân nàng phận bạc như Dm vôi
Trách Dm than trách phận chứ sao trách đò hỡi người ơi
Duyên tình nay C tận, nay đành thôi nhận chỉ mong sao đò nay được vui
Mai kia nắng Am7 vàng, sông xanh sẽ có người tìm bến mới
Bến hãy ngờ Dm rằng đang có người chờ bến ở một nơi nào bến ơi
Người nhớ người Dm thương, người vấn người vương, duyên tình này thôi đã lỡ
Đò có ngờ C đâu tình trót bền lâu thân gầy hao mòn không nỡ bỏ
Sông Am7 vắng, người chờ, ánh trăng vàng thêm quạnh hiu
Thương xót phận Dm đời bạc bẽo cớ sao tình đời không được yêu
Dòng người cuốn Am7 theo phồn hoa
Thân nàng nay ngọc Dm ngà nơi chốn xa
Đời trai lênh Dm đênh giữa nơi đồng quê đâu dám phiêu C bồng nơi nhung gấm
Nàng đâu có Am7 nghe tiếng chim nức lòng phận nghèo Dm ai ơi...
60

