Kẻ Đợi Người Đi


Tone gốc: Bm

Thái Quỳnh

EMSinh ra chốn quê nghèo, cuộc Bmđời nặng gánh vai đeo
AmThân xác nổi Dtrôi tựa Gbọt bèo
EmEm sinh nơi quyền uy, tấm Bmthâm lụa là cao quý
Nghiêng Amnước nghiêng thành, nhan Bmsắc tựa như bức Emtranh.

_

Phận Emmình đâu ngờ ai theo, chuyện Bmtình kia là ai gieo
Ngỡ Ambình yên, đâu Dngờ nay đã Glỡ duyên
Buộc Emphải nghe lời song thân, còn Bmthương nhưng vì chữ nhẫn
Mắt Amướt lệ rơi, hợp tan phải chăng ý B7trời.

_

Nhặt một nhành Emhoa bên hiên, bẽn lẽn tay Bmcài tóc hiền
Ngơ ngác bên Amsông, kẻ Dđi người ở Gngóng trông.
Ngọc ngà người Emđeo trên tay, thân em khoác Bmtấm lụa dày
Em có nhớ Amkhông, một thuở niên thiếu lông B7bông.

_

Đôi tay lấm Emlem sạm trai, sóng gió theo Bmphận giông dài
Giữa chốn thê Amlương, buông Dtrôi bàn tay Gsắc hương.
Lòng hận xa Emhoa giàu sang, chia cắt Bmlương duyên bẽ bàng
Tay tháo nhánh Amhoa, lệ BMrơi bước lên thuyền Emhoa.

_

Khi em Emđi anh chưa từng than trách đời anh Bmnghèo nên sao đủ tư cách
Vì kiếp Amnày sợi tình muốn chia Dtách hẹn em kiếp Gsau duyên nối lại liền mạch
Mỗi chiều Embuồn giọt lệ anh vẫn rơi là nỗi nhớ Bmem gửi về mây cuối trời
Đã bao Ammùa anh vẫn đứng ngóng Bmđợi làm sao để Emanh quên đi đây người ơi.

_

EmThuyền về phương xa, Bmbến vẫn thiết tha
Vẫn Amtrông vẫn Dchờ, người đi rồi có trở Gvề nữa không.
Hoàng Emhôn sắp tắt, mây Bmtrôi buồn héo hắt.
Mối Amtình chấm hết, con B7tim này đã chết.

60

Để lại một bình luận