Sáng tác: Duy Trác Lê | Ca sĩ: -- | Tone gốc: Gm | Style: -- | Tempo: 100 | Beat: 4/4
“Tôi lại đến cuối mùa nghe gió lạ
Đón chuyến tàu năm ngoái tiễn thu đi” (thơ Hồ Dzếnh)
1. Một chiều D7 nào mênh Gm mông trên sân ga Eb này tôi tiễn đưa Bb anh
Gm Những chiếc lá thu Cm phong vàng Cm bay trên đường Cm ray hai Gm lối
Anh Eb nắm tay tôi giọng bồi D7 hồi “Đời còn D7 buồn hoài mãi chén ly Gm bôi”
Rồi từng D7 ngày qua Gm nhanh bao con tàu Eb về đã vắng bóng Bb ai
Tháng Gm năm dần Cm trôi hai phương trời Cm xa xa Eb mãi
Gm Lũ kỷ niệm vẫn bập bềnh Adim trôi trong lòng D7 nhau
Gm Trong dòng đời gập gềnh ta Cm qua, mà sao Gm quên ?
Mà sao Cm quên ? Những ngày yêu D7 dấu ngọt Gm ngào
ĐK. Gm Ôi, những sân ga đời Bb tôi đưa đón bao buồn Eb vui
Mùa thu phong lại Gm đến tôi biết đi về Bb đâu,
xa dấu xưa tìm D7 nhau, sân ga nào đón Gm người
2. Mùa nào D7 dệt nên Gm thơ, xuyên cây phong Eb già nắng tắt bên Bb song
Gm Những khúc hát say Cm mê chìm Cm trôi trong chiều Cm thu man Gm mác
Đã Eb biết trong tôi lời tình D7 buồn, còn nồng D7 nàn một nỗi nhớ khôn Gm nguôi
Hồn chìm D7 vào trong Gm mơ mang theo kỷ Eb niệm lầm bước sân Bb ga
Mỗi Gm khi hoàng Cm hôn đưa con tàu Cm qua ga Eb mới
Gm Lá phong vàng vẫn ngập tràn Adim hai ray đường D7 cũ
Gm Dấu yêu nào còn lại cho Cm nhau. Làm sao Gm quên?
Làm sao Cm quên ? những ngày yêu D7 dấu ngọc Gm ngà
(Trở lại ĐK để hết)

