Sâu Sắc


Tone gốc: Em

Thịnh Qino

Còn Emgì tàn nhẫn không em, hay khái Bmniệm tình sẽ phai thêm
Duyên đã Ctàn một người Dvui nhiều người Gdở dang
Bằng Emlòng ôm bóng cô đơn thay vì Bmchịu gió rét tâm hồn
Giá Cnhư mà, em đDặt vị trí vào Emanh một lần

_

Cánh hoa Emrụng rời về thu cuối nước non Bmcòn thượng dòng đấy thôi
Huống chi Clà giá Dbăng lòng Gngười
từ phút giây Emnào chẳng còn êm ấm Mỗi khi đêm Bmlạnh tựa đầu gối chăn
Chỉ riêng Canh, cùng Dvới ông trăng Emtruyện trò.

_

Giờ anh chẳng Emmuốn yêu lần nữa, Bốn ngách van Bmtim không còn chứa
Hình ảnh ban Csơ khi ta gặp Dnhau, đã hoá Gđông bên trong tiềm thức
Là tại anh Emsai, anh sai từ đầu, là tại đã Bmkhông cho em mong cầu
Rồi tự than Cthân anh ôm đắng Dcay trong u Emsầu.

_

Cành hoa phản Emphất hương nồng sắc, tư tưởng cao Bmsang trói buộc thắt
Ai sẽ thay Cphiên cho em vàng Dson, khẽ nói êm Gtai, ân cần đưa đón
Thật tình anh Emkhông cho anh nhu nhược, ngày người bước Bmđi anh phải kiên cường
Hoà vào cơn Cmưa y như tước Dđi nỗi đau Embuồn

_

Lá thư Embuồn nghệch ngoạc anh viết, níu giữ ân Bmtình cằn cõi khó tin
Cố hy Cvọng, dửng Ddưng đánh mất Gchính mình
Rồi đến một Emngày bần thần tỉnh giấc, trên lối đi Bmmòn kỷ niệm dấu chân
Ánh sao Ctrời ngẩn Dngơ đứng im Emlẻ loi.

60

Để lại một bình luận