Am9Từng cơn gió lay vài chiếc lá đang D13rơi
Bm7Hạt mưa tới như làm tươi mới thêm E7khung trời rất buồn
Am9Hè đang rộn vang mừng tia nắng sang D13chơi
Bm7mình em ngồi tô màu lên bức tranh E7này mà thôi
Am9...Đã bao tháng năm D13trôi rồi mà trái tim vẫn chưa Bm7thôi thật thà
Đếm trên tay từng E7mơ ước bay thật xa.
Am9...Đã từng hứa không D13khóc rồi mà vẫn dồn nén suy Bm7tư đầy nhà
Không thể lớn thêm E7phút giây mà em ôm chặt tay nói
Am9Xin đừng đi đừng D13khiến trái tim lạnh lẽo khô cằn khi
Bm7Không có ai E7dù em chẳng đem lỗi lầm
Am9Xin đừng đi D13dù kiệt sức vô vọng hét lớn
Nhưng Bm7không còn ai E7Ờ nhà một mình cũng đã dần Am9quen. D13 Bm7 E7
Am9Đời đâu đẹp như trong tranh D13vết nứt làm cho em thêm mỏng manh
Bm7Mắt em thơ đâu còn vương long lanh vì khoảnh khắc E7ấy vẫn đang như đi vòng quanh
I gotta Am9go
D13Biến mất đi không một ai tìm ra
Bm7Gom vali đi thật xa thật xa
Tự viết bức E7thư tâm tư cất dưới thềm nhà
I Am9do
Dù là D13em phải mơ phải đi trong mơ biết thêm Bm7bao lần
Vẫn thầm E7mong về một mái nhà chỉ cần Am9những êm đềm xưa cũ
Chẳng thể để D13tim mờ phai đêm đông căn bếp ấm áp Bm7như xưa
Nhưng E7chẳng thể có cách nào vì
Am9...Đã bao tháng năm D13trôi rồi mà trái tim vẫn chưa Bm7thôi thật thà
Đếm trên tay từng E7mơ ước bay thật xa.
Am9...Đã từng hứa không D13khóc rồi mà vẫn dồn nén suy Bm7tư đầy nhà
Không thể lớn thêm E7phút giây mà em ôm chặt tay nói
Am9Xin đừng đi đừng D13khiến trái tim lạnh lẽo khô cằn khi
Bm7Không có ai E7dù em chẳng đem lỗi lầm
Am9Xin đừng đi D13dù kiệt sức vô vọng hét lớn
Nhưng Bm7không còn ai E7Ờ nhà một mình cũng đã dần Am9quen. D13 Bm7 E7
Am9Thôi vậy đi vì D13dẫu thế gian ra sao cũng chẳng
Đổi Bm7thay ký ức E7dù sao cũng đã đi rồi
Chẳng Am9khác, được nữa D13chào đón nỗi đau chẳng tránh nữa đâu
Bm7Chấp nhận thôi E7đời dạy ta cách lớn khôn Am9 D13
sớm Bm7hơn. E7 Am9 D13 Bm7 E7